Tìm hiểu chi tiết về các loại quân trang, mũ nón của binh lính thời Lê Trung Hưng qua ghi chép lịch sử. Khám phá Nón Chèo vành, Mũ Trách (Mũ mào gà) và Mũ Đinh Tự.
Khám Phá Quân Trang Binh Lính Thời Lê Trung Hưng: Từ Nón Trạo Lạp Đến Mũ Mào Gà
Trong lịch sử trang phục Việt Nam, quân trang của binh lính luôn là một chủ đề hấp dẫn nhưng lại thiếu thốn khá nhiều tư liệu hình ảnh. Tuy nhiên, thông qua các ghi chép từ tác phẩm "Vũ trung tùy bút" của Phạm Đình Hổ và một số tranh tượng cổ, chúng ta đã phần nào phác họa được hệ thống mũ nón đa dạng của binh lính thời Lê Trung Hưng.
Dưới đây là những loại nón, mũ tiêu biểu từng được sử dụng như một phần không thể thiếu trong quân phục của lính Đại Việt giai đoạn này.
1. Trạo Lạp, Viên Cơ và Sự Thay Đổi "Xu Hướng" Nón Quân Trang
![]() |
| Tranh vẽ người lính đội nón thủy thủ |
Giống như thời Lê Sơ, binh lính thời Lê Trung Hưng vẫn sử dụng các loại nón làm quân trang thiết yếu. Theo "Vũ trung tùy bút", có một sự dịch chuyển rõ rệt về các loại nón trong giai đoạn cuối thế kỷ 18:
Trạo lạp (Nón Chèo vành): Đây là loại nón quân trang tiêu chuẩn ban đầu, được quân lính sử dụng phổ biến.
Viên cơ lạp (Nón Nghệ): Vốn là loại nón đặc trưng của người dân hai vùng Thanh Hóa – Nghệ An. Khoảng năm Nhâm Dần, Quý Mão (1782 – 1783), kiêu binh Tam phủ ỷ công làm càn, nhiều người đã đội nón Viên cơ để trà trộn vào hàng ngũ lính. Sự việc này lặp đi lặp lại và dần chuyển thành một tập tục chung trong quân đội.
Cẩu diệp: Đến năm Bính Ngọ (1786), khi đất nước xảy ra biến cố lớn, quân lính lại bỏ nón Viên cơ và chuyển sang đội Cẩu diệp. Lúc này, nón Trạo lạp (Chèo vành) cũng hoàn toàn biến mất khỏi hệ thống quân trang.
Bên cạnh đó, trong sách "Tranh cổ Việt Nam" còn ghi nhận hình ảnh người lính thủy thủ trên tàu buôn đội một loại nón che nắng mưa đặc trưng, cho thấy sự phong phú trong kiểu dáng nón thời kỳ này, dù tên gọi cụ thể của một số loại vẫn còn là ẩn số.
2. Mũ Trách – "Mũ Mào Gà" Của Lính Tiểu Tố
Đối với lính cấp thấp thời Lê Trung Hưng, ngoài nón, họ còn sử dụng một loại mũ gọi là Trách. Trong một câu chuyện về "người nông phu" lên kinh, Phạm Đình Hổ có miêu tả: "Một tên lính đội Trách màu đỏ tục gọi Kê quan cân (Mũ mào gà), tay cầm kiếm..."
Nguồn gốc của Mũ Trách:
Theo "Trung Quốc y quan phục sức đại điển", Trách (幘) xuất phát từ thời Hán, vốn là một loại khăn phủ lên búi tóc được dùng phổ biến trong dân gian.
Theo "Hậu Hán thư – Dư phục chí", đến thời Hán Văn Đế, kiểu dáng khăn Trách được cải tiến: vành cao lên, thêm diềm che tai và vòm mũ. Đặc biệt, các võ quan thường đội Trách màu đỏ để tăng thêm vẻ uy nghiêm.
Mặc dù thiếu tư liệu hình ảnh để khẳng định kiểu dáng Mũ Trách (Mũ mào gà) của lính Lê Trung Hưng có giống hệt thời Hán hay không, nhưng có thể thấy rõ sự giao thoa văn hóa và việc ứng dụng màu đỏ để tạo sự thị uy trong quân trang tiểu tốt thời bấy giờ.
3. Mũ Đinh Tự Và Phong Cách "Khinh Trang"
Sự linh hoạt trong quân trang thời Lê Trung Hưng còn thể hiện qua việc sử dụng Mũ Đinh Tự. Vốn là loại mũ thường phục dành cho một số quan văn, quan võ nhất định, nhưng mũ Đinh Tự vẫn được cấp phát hoặc sử dụng cho binh lính cấp thấp.
Đặc biệt, bên cạnh việc trang bị các loại mũ nón, kiểu khinh trang (đóng khố, cởi trần) vẫn tiếp tục được duy trì trong quân đội. Đây là phong cách trang phục phù hợp với khí hậu nhiệt đới gió mùa của nước ta và đặc thù tác chiến linh hoạt của bộ binh thủy chiến thời xưa.
Chỉ qua những dòng ghi chép ngắn ngủi nhưng đắt giá, bức tranh về trang phục quân đội thời Lê Trung Hưng đã hiện lên với đầy đủ màu sắc: từ chiếc nón Chèo vành mộc mạc, nón Nghệ của kiêu binh, cho đến chiếc Mũ mào gà uy dũng. Việc tìm hiểu quân trang không chỉ giúp chúng ta hình dung rõ hơn về diện mạo của ông cha ta ngày trước, mà còn hiểu thêm về những biến động lịch sử – văn hóa đầy thăng trầm của một triều đại Đại Việt.





Comments
Post a Comment