Trong dòng chảy lịch sử Việt Nam, thời Lê Trung Hưng là một giai đoạn đầy biến động. Cùng với những thay đổi về chính trị, trang phục quân đội thời Lê Trung Hưng cũng mang những nét đặc sắc riêng biệt. Thông qua các ghi chép quý giá từ cuốn "Vũ trung tùy bút" của Phạm Đình Hổ, chúng ta có thể phác họa lại bức tranh đa dạng về các loại mũ, nón và quân trang của binh lính Đại Việt thời kỳ này.
1. Sự lên ngôi của các loại nón quân trang
Giống như thời Lê Sơ, binh lính thời Lê Trung Hưng sử dụng nón như một dạng quân trang cơ bản, vừa giúp che mưa nắng, vừa tạo sự đồng bộ trong quân ngũ. Dựa theo "Vũ trung tùy bút", có 3 loại nón nổi bật nhất:
Trạo lạp (Nón Chèo vành): Đây là loại nón tiêu chuẩn được quân lính đội phổ biến.
Viên cơ lạp (Nón Nghệ): Xuất phát từ thói quen đội nón của người dân vùng Thanh - Nghệ. Đến khoảng năm Nhâm Dần, Quý Mão (1782 – 1783), quân Tam phủ (Kiêu binh) cậy thế làm càn, nhiều người đã đội nón Viên cơ để trà trộn, dần dần biến nó thành một phong tục phổ biến trong quân đội.
Cẩu diệp: Đến năm Bính Ngọ (1786), khi trong nước xảy ra biến loạn, nón Viên cơ bị loại bỏ và thay thế bằng nón Cẩu diệp. Lúc này, nón Trạo lạp cũng không còn xuất hiện nữa.
Dù các bức tranh, tượng điêu khắc thời Lê Trung Hưng có khắc họa nhiều người lính đội nón, nhưng việc định danh chính xác hình dáng của từng loại nón vẫn là một thách thức lớn đối với các nhà nghiên cứu lịch sử và Việt phục.
2. Mũ "Trách" đỏ (Mũ mào gà) của lính tiểu tốt
Không chỉ có nón lá, quân trang của lính cấp thấp thời Lê Trung Hưng còn sử dụng một loại mũ gọi là Trách.
Ghi chép trong truyện "Người nông phu" (Vũ trung tùy bút) có nhắc đến hình ảnh: "Một tên lính đội Trách màu đỏ tục gọi Kê quan cân (Mũ mào gà), tay cầm kiếm...".
Về nguồn gốc, Trách (幘) là một loại khăn vấn đầu xuất hiện từ thời Hán, dùng để phủ lên búi tóc. Sang đến thời Hán Văn Đế, vành khăn được nới rộng, thêm diềm che tai và đôn cao lên làm vòm mũ. Đám võ lại thường đội Trách màu đỏ để tạo sự uy nghiêm. Dù chưa có đủ tư liệu hội họa để khẳng định hình dáng chiếc "Mũ mào gà" thời Lê Trung Hưng có giống hệt thời Hán hay không, nhưng đây chắc chắn là một món quân trang mang tính nhận diện cao của quân lính bấy giờ.
3. Mũ Đinh Tự và lối ăn mặc "Khinh trang"
Bên cạnh nón và Trách, trang phục quân đội thời Lê Trung Hưng còn ghi nhận hai xu hướng đặc biệt:
Mũ Đinh Tự: Vốn được biết đến là loại mũ thường phục dành cho một số cấp bậc quan văn và quan võ. Tuy nhiên, trong quân đội Lê Trung Hưng, loại mũ này cũng được cấp phát và sử dụng cho binh lính cấp thấp.
Khinh trang (Đóng khố, cởi trần): Kế thừa từ các triều đại trước, phong cách ăn mặc tối giản này vẫn được duy trì. Việc đóng khố, cởi trần giúp binh lính Đại Việt đạt được sự linh hoạt, nhanh nhẹn tối đa khi hành quân và chiến đấu trong điều kiện địa hình sông nước, đầm lầy và thời tiết nóng ẩm.
Những ghi chép lịch sử để lại cho thấy trang phục quân đội thời Lê Trung Hưng vô cùng phong phú và có sự chuyển biến liên tục theo từng giai đoạn chính trị. Việc phục dựng và nghiên cứu các loại mũ nón như Trạo lạp, Viên cơ hay mũ Trách không chỉ góp phần làm giàu kho tàng văn hóa dân tộc mà còn cung cấp chất liệu quý giá cho điện ảnh và nghệ thuật nước nhà.




Comments
Post a Comment