Tìm hiểu chi tiết về quy chế mũ Ô Sa, áo Thanh Cát và mũ Bình Đính của quan lại thời Lê Trung Hưng. Khám phá nét độc đáo của "Quốc mũ" Bình Đính và dáng áo Phú Hậu đặc trưng.
Hệ thống lễ nghi và trang phục thời Lê Trung Hưng phản ánh rõ nét đặc điểm chính trị "vua Lê chúa Trịnh" đầy biến động. Trong bài viết này, chúng ta sẽ cùng đi sâu tìm hiểu về Thường phục và Thị phục – những bộ trang phục gắn liền với đời sống hành chính và công vụ của quan lại thời kỳ này.
1. Quy chế Thị phục vào hầu phủ Chúa qua các thời kỳ
Do đặc trưng chính trị phức tạp, quy chế mặc đồ vào hầu phủ Chúa (Thị phục) cũng thay đổi theo từng giai đoạn lịch sử để phù hợp với thứ bậc và tôn nghiêm:
Trước năm 1661: Sử dụng mũ Lương Sa, áo thâm đen.
Giai đoạn 1661 - 1721: Sử dụng mũ Ô Sa, áo Thanh Cát.
Từ năm 1721 về sau: Quy định chi tiết dựa trên tính chất sự việc (Hành lễ dùng Ô Sa; Chúa coi chính sự dùng mũ Bình Đính; Tiếp khách dùng mũ Lương Cân hoặc Yến Vĩ).
Lưu ý: Vì vua thời Lê Trung Hưng không trực tiếp nắm quyền, các quan ít khi vào chầu vua nên thực tế Thị phục vào phủ Chúa cũng chính là Thường phục của quan lại thời bấy giờ.
2. Chi tiết về Mũ Ô Sa và Áo Thanh Cát
Mũ Ô Sa – Biểu tượng của quyền lực cấp bậc
Mũ Ô Sa thời Lê Trung Hưng không chỉ đơn thuần là vật đội đầu mà là thước đo phẩm hàm:
Mũ Ô Sa có chỉ đen đột nổi: Dành cho giới tinh hoa bậc nhất như Hoàng thái tử, Vương tử và các quan chức có tước Quận công. Điểm đặc biệt là cặp chỉ đen to được khâu (đột) nổi ở phần hậu sơn của mũ.
Mũ Ô Sa thường: Có cánh chuồn ngắn, mập, dành cho quan lại cấp trung.
Mũ Ô Sa đơn dạng: Loại mũ trơn, không có cánh chuồn, dành cho quan lại cấp thấp, nho sinh, giám sinh.
Áo Thanh Cát và kiểu dáng Phú Hậu độc đáo
Năm 1653, triều đình quy định quan văn từ khoa đạo, quan võ từ quận công trở lên được dùng áo Thanh Cát kiểu Phú Hậu (覆後).
"Phú Hậu" có nghĩa là "che đằng sau". Đây là kiểu thiết kế có thêm hai phần cánh ở bên hông thừa ra phía sau, tạo nên vẻ bệ vệ và trang trọng cho người mặc. Kiểu dáng này chúng ta có thể bắt gặp qua các tượng thờ cổ hoặc trang phục hoàng tử nhà Nguyễn sau này.
3. Mũ Bình Đính – "Quốc mũ" thời Lê Trung Hưng
Nếu mũ Ô Sa dùng trong các dịp công vụ quan trọng, thì mũ Bình Đính chính là loại mũ phổ biến nhất, được coi là biểu tượng nhận diện của người phương Nam thời bấy giờ.
Đặc điểm thiết kế
Mũ Bình Đính thường có thân tròn, đỉnh phẳng, dáng khá cao. Tùy theo địa vị mà chất liệu và chi tiết sẽ khác nhau:
Vua chúa: Làm bằng lông đuôi ngựa, trang sức vàng bạc.
Thái giám: Đỉnh mũ thường lõm vào, làm bằng sa Nam. Hiện nay vẫn còn hiện vật quý giá tại nhà thờ Đô đốc Nguyễn Công Triều.
Nho sĩ và quan văn: Thường dùng vải the đen hoặc vải Thanh Cát nhuộm đen.
Sự nhận diện trong sử liệu quốc tế
Trong Triều Tiên vương triều thực lục, các sứ thần Triều Tiên khi gặp đoàn Việt Nam tại Bắc Kinh đã mô tả rằng: "Đều mặc áo đen, đội mũ đen, kiểu dáng mũ rất cao". Điều này minh chứng cho sự phổ biến của mũ Bình Đính trong đời sống ngoại giao và thường nhật của quan lại Lê - Trịnh.
Kết luận
Trang phục quan lại thời Lê Trung Hưng, từ chiếc mũ Ô Sa phân cấp nghiêm ngặt đến chiếc mũ Bình Đính mang đậm bản sắc dân tộc, đã tạo nên một bức tranh văn hóa mặc đa dạng và thú vị. Hiểu về cổ phục không chỉ là hiểu về quần áo, mà còn là hiểu về tư duy thẩm mỹ và tôn ti trật tự của cha ông ta.
Bạn có thể tham khảo thêm tại trang Dữ Liệu Việt Phục.




Comments
Post a Comment