Trang phục dân gian thời Lê Sơ – Lê Trung Hưng (thế kỷ XV – XVIII) phản ánh rõ nét đời sống văn hóa và phong tục của người Việt trong xã hội Đại Việt. Qua các ghi chép lịch sử và tranh vẽ cổ, có thể thấy người dân thời kỳ này chủ yếu mặc áo giao lĩnh vạt chéo và áo cổ tròn bốn vạt.
Trong đó, áo giao lĩnh được xem là kiểu y phục phổ biến và tiêu biểu nhất, xuất hiện rộng rãi từ tầng lớp bình dân cho đến giới trí thức.
Áo giao lĩnh – dạng quốc phục phổ biến của người Việt
Áo giao lĩnh là loại áo có cổ chéo, hai vạt bắt chéo sang bên, thân áo dài gần tới gót chân. Tay áo thường rộng, tạo cảm giác vừa trang nhã vừa thoải mái khi vận động.
Trong cuốn Tập du ký mới và kỳ thú về vương quốc Đàng Ngoài (1681), nhà du hành người Pháp Jean Baptiste Tavernier từng mô tả trang phục người Việt như sau:
Người dân ăn mặc trang trọng nhưng giản dị, với áo dài gần giống áo dài của Nhật Bản; đàn ông và phụ nữ mặc khá giống nhau và thường thắt lưng lụa ở giữa thân.
Qua mô tả này có thể thấy áo giao lĩnh không chỉ phổ biến trong dân gian mà còn là trang phục quen thuộc của xã hội Đại Việt thời bấy giờ.
Quy định y phục dưới thời Lê – Trịnh
Trong Phủ biên tạp lục, học giả Lê Quý Đôn ghi lại việc triều đình chúa Trịnh ban hành quy định về trang phục khi quản lý vùng Thuận Hóa. Theo đó, người dân được khuyến khích mặc áo trực lĩnh (áo giao lĩnh) với tay áo ngắn để thuận tiện sinh hoạt và lao động.
Áo được may khép hai bên nách, không chiết eo, thể hiện phong cách giản dị và thực dụng.
Màu sắc của y phục dân gian cũng khá đơn giản, phổ biến nhất là:
- màu trắng (màu tự nhiên của vải)
- màu nâu
- màu đen
Những gam màu này phù hợp với đời sống thường nhật và điều kiện sản xuất vải vóc lúc bấy giờ.
Trang phục của Nho sĩ và tầng lớp trí thức
Một hình ảnh quen thuộc trong xã hội Đại Việt thời Lê là Nho sĩ mặc áo giao lĩnh và đội mũ Bình Đính màu đen.
Trang phục này thể hiện sự thanh nhã, điềm đạm của tầng lớp trí thức. Trong nhiều bức tranh truyền thần còn lưu lại từ thời Lê Trung Hưng, các danh nhân và quan lại thường xuất hiện với kiểu phục sức này.
Đây cũng là phong cách ăn mặc phổ biến của giới học giả và thầy đồ trong các trường học truyền thống thời bấy giờ.
Áo cổ tròn bốn vạt – kiểu áo song song tồn tại
Bên cạnh áo giao lĩnh, trong dân gian còn tồn tại áo cổ tròn bốn vạt. Kiểu áo này có cổ tròn, thân áo chia làm bốn vạt và thường được mặc khi lao động hoặc sinh hoạt thường ngày.
Trong một số tranh cổ như Giảng học đồ, các tiểu đồng hoặc người phục dịch thường mặc loại áo cổ tròn này, cho thấy nó cũng là một phần của trang phục đời sống thời Lê.
Tục đóng khố và cách ăn mặc của người Việt
Một đặc điểm đáng chú ý của trang phục nam giới thời Lê là tục đóng khố.
Theo ghi chép trong Gia Định thành thông chí của Trịnh Hoài Đức, trước cuộc cải cách trang phục của chúa Nguyễn Phúc Khoát năm 1744, người Việt ở Gia Định vẫn:
- xõa tóc
- đi chân đất
- đàn ông đóng khố
- phụ nữ mặc váy và yếm
Cách ăn mặc này vốn đã xuất hiện từ thời Lý – Trần và tiếp tục duy trì trong nhiều thế kỷ sau đó.
Trong nhiều bức tranh cổ về cảnh sinh hoạt, khiêng kiệu hay lao động, các phu kiệu và binh lính vẫn đóng khố, cho thấy đây là trang phục phù hợp với khí hậu nóng ẩm và công việc nặng nhọc.
Vẻ đẹp giản dị của trang phục dân gian Đại Việt
Trang phục dân gian thời Lê Sơ – Lê Trung Hưng mang những đặc trưng rất riêng:
- Kiểu dáng rộng rãi, thoải mái
- Màu sắc giản dị
- Phù hợp với khí hậu và lao động
- Kế thừa nhiều yếu tố từ trang phục thời Lý – Trần
Những chiếc áo giao lĩnh, váy, yếm và khố đã góp phần tạo nên diện mạo văn hóa đặc trưng của người Việt trong lịch sử.
Ngày nay, nhiều nhà nghiên cứu và các nhóm phục dựng trang phục truyền thống đang cố gắng tái hiện lại những bộ y phục này để giúp công chúng hiểu rõ hơn về di sản trang phục Đại Việt.
Bạn có thể tham khảo thêm tại trang Dữ Liệu Việt Phục.




Comments
Post a Comment