Trong bức tranh toàn cảnh của Việt phục thời đại phong kiến, mũ mão không chỉ là vật dụng che đầu mà còn là biểu trưng quyền lực mang tính pháp lý. Đặc biệt vào thời Lê Trung Hưng, hệ thống quy chế dành cho mũ Ô sa được phân định vô cùng gắt gao, phản ánh rõ nét thứ bậc từ hoàng tộc cho đến giới Nho sinh.
Hãy cùng tìm hiểu 3 phân hạng chính của chiếc mũ huyền thoại này!
1. Mũ Ô sa có chỉ đen đột nổi (Dành cho cấp bậc Tối cao)
Đây là hạng mũ cao cấp nhất trong hệ thống Ô sa thời Lê Trung Hưng, với đặc điểm nhận diện cốt lõi là có cặp chỉ đen to được khâu (đột) nổi ở phần hậu sơn (mặt sau của mũ).
Quy chế đội chiếc mũ này được giới hạn nghiêm ngặt cho những nhân vật "chóp bu" của triều đình:
Hoàng tộc cấp cao: Hoàng thái tử, Vương thế tử.
Hoàng tử, Vương tử nắm trọng trách: Những người làm các chức vụ cực lớn như Tam thái, Tam thiếu, Tả hữu đô đốc, Đô đốc đồng tri, Đề đốc... và có tước Quận công.
Thậm chí, Hoàng tử hay Vương tử chỉ có tước Quận công nhưng không nắm thực quyền (không có chức vụ) vẫn được đặc cách sử dụng loại mũ này để thể hiện sự tôn quý của dòng máu hoàng gia.
![]() |
| Quan văn An Nam vẽ trong “Hoàng Thanh chức cống đồ” (Khoảng năm 1751) mặc Bổ phục đội Ô Sa |
2. Mũ Ô sa thường (Dành cho quan lại cấp Trung và Khá cao)
Nằm ở phân khúc giữa là chiếc mũ Ô sa thường. Loại mũ này được thiết kế với hai cánh chuồn ngắn, hình dáng hơi mập vểnh ra hai bên. Tuy nhiên, trên bề mặt mũ sẽ làm phẳng, hoàn toàn không có đường chỉ đen đột nổi như của Hoàng tộc.
Trong các buổi thiết triều hay thực thi công vụ, khi các vị quan trung cấp kết hợp chiếc mũ Ô sa thường này với các loại triều phục (như áo bào hay áo thanh cát mỏng nhẹ, đứng dáng vào mùa hè), tổng thể trang phục mang lại vẻ đẹp vô cùng trang nhã, nghiêm cẩn nhưng không vượt quá khuôn phép.
3. Mũ Ô sa đơn dạng (Dành cho quan chức nhỏ và tầng lớp Nho học)
Theo quy chế được ban hành vào năm 1721, triều đình quy định rất rõ về mũ Ô Sa đơn dạng – tức là loại mũ Ô Sa trơn, cấu trúc tinh giản và không có 2 cánh chuồn. Đối tượng sử dụng hệ thống mũ này rất rộng, bao gồm:
Quan viên cấp thấp: Trưởng sự, bình sự, thông sự, thị độc, vệ úy, chủ bạ, ngục thừa, xã mục...
Hệ thống lại dịch: Các chức thư lại, cai ty, thủ hợp.
Giới trí thức, Nho phong: Nho sinh trúng thức, giám sinh, sinh đồ, học trò.
Con cháu giới tinh hoa: Con cháu các quan văn được phong ấm.
Chiếc mũ trơn không cánh chuồn này cho thấy một sự khiêm nhường nhất định, phù hợp với vị thế của những người đang phục vụ ở tuyến cơ sở hoặc giới sĩ tử đang dùi mài kinh sử.
Quy chế mũ Ô Sa thời Lê Trung Hưng là một minh chứng sống động cho trình độ tổ chức xã hội và tư duy thẩm mỹ của cha ông. Sự xuất hiện của những đường chỉ đột nổi hay chiếc cánh chuồn không chỉ làm phong phú thêm kho tàng Việt phục mà còn là những mã code lịch sử giúp hậu thế giải mã được trật tự xã hội của một triều đại đã qua.




Comments
Post a Comment